Trẻ em ở nước ngoài sống như thế nào các bài sưu tầm

Mình nhiều khi lượn trên web đọc về việc sinh hoạt học tập của trẻ em ở nước ngoài mà thèm, xin phép Mod post những bài như thế ở topic này. Các chủ nhân của các bài viết có kêu ca thì mẹ cháu sẽ nhờ Mod gỡ xuống nhé.
Các thành viên khác thấy bài nào hay cũng post vào đây nhé, cảm ơn nhiều nhiều.

Bống biết bơi rồi...

Sau những nỗ lực tự tập luyện, hôm nay Bống lần đầu tiên bơi ở bể nước sâu (nước ngập qua đầu) không cần dùng bất cứ một loại phao nào - bơi ếch khá chuẩn - lên xuống và thở đều đặn. Mẹ Bống vui mừng không thể tả xiết.

Nhớ lại cách đây 3 năm, Bống khóc thét khi bố mẹ bế xuống bể nước sâu và quặp chặt vào người bố mẹ. Thế rồi một hôm gặp bạn Alma đang bơi bằng phao dưới bể sâu, Bống cũng muốn thử. Cuối hè năm ngoái, Bống đã bắt đầu tập bơi nhịn thở dưới nước ở bể nông. Tuy nhiên cả hè vừa rồi ít được đi bơi nên không có tiến triển gì. Cách đây mấy tuần, mẹ Bống đi hỏi số điện thoại định đăng ký cho Bống đi học bơi, nhưng rồi quyết định 1 tuần 2 lần 2 mẹ con đi bơi với nhau để mẹ cũng nâng cao thể lực luôn thể

Mẹ Bống tự hào về Bống kinh khủng luôn, 5 tuổi biết đi xe đạp 2 bánh, 6 tuổi biết trượt patin, 7 tuổi biết bơi. Bống chạy và đi bộ thì thôi rồi, dì Lê xách dép hổn hển đằng sau cả km Mẹ Bống hồi xưa yếu nhất là thể lực. Chạy không nổi, chơi trò gì cũng thua vì yếu quá. Đại học năm thứ 2 thi môn bơi, mẹ Bống vẫ n còn phải nhịn thở bơi một mạch hết chiều ngang của bể. Tới tận khi đi làm, bố Bống tập cho mới biết bơi... Patin thì mẹ không bao giờ dám tập vì sợ ngã hichic...

Về chuyện học hành, mới vào học được hơn 1 tháng, cô giáo đã viết thư về nhà khen ngợi Bống học rất giỏi và chăm chỉ. Vẽ thì hồi đầu hè Bống vừa được 1 giải thưởng ở báo địa phương Ở nhà, hàng ngày Bống giúp mẹ dọn dẹp cho con mèo (việc được passe từ bố sang vì bố phải làm nhưng rất lười và hay quên) và đổ rác. Tiền kiếm được từ việc dọn dẹp này, Bống tiết kiệm để mua thẻ ăn căng -tin. Vậy là bố mẹ không tốn tiền quà vặt cho Bống. Bống rất chắt chiu, phải 2 tuần đủ 30kr mới lại mua thẻ mặc dù có thẻ thì chỉ tiêu vèo 1 cái 3-4 hôm là đã hết nhẵn rồi hihi.

Kể cho mọi người nghe mấy đoạn hội thoại của Bống với bạn mà mẹ Bống nghe trộm được

Bống: Đến bể bơi là để tập bơi, ấy nói chuyện nhiều quá, tớ chẳng tập được...

Bạn Bống: Không, đến bể bơi cũng có thể chơi vui được... không nhất thiết là cứ chỉ tập bơi...

Bống: Ừ, nhưng chưa biết bơi thì chơi chả vui gì cả, còn biết bơi rồi, ra bể sâu chơi sẽ rất vui...

Bạn Bống chả còn biết nói gì nữa...

Bạn Bống: Sao hôm nào ấy cũng làm "Amok bog"* à? Tớ chả thích làm gì cả, giờ mới làm được 1 trang này... Hình như ấy làm hết Amok bog Math 1 và cả Amok bog Dansk 1 rồi phải không?

Bống: ừ, tớ thì rất thích làm Amok bog.

Bạn Bống: Nhưng mình không cần phải làm, ai thích làm đến đâu thì làm...

Bống: Ừ, nhưng ai càng làm nhiều thì sẽ càng thông minh...

Ôi chân lý của Bống! Rất cụ non. Bống của mẹ thật giỏi và đáng yêu nữa

* Amok bog là tên quyển bài tập về nhà của Bống. Có 2 loại Amok bog, tiếng Đan và Toán. Ở bên này sách học của trẻ em hầu như không có bài tập. Trẻ em tuổi như Bống thông thường về nhà chỉ ôn lại những thứ đã học ở lớp. Tuy nhiên, mỗi bạn đều được phát thêm Amok bog để bạn nào thích học thì cứ học, muốn làm bao nhiêu cũng được, không bắt buộc cũng không ai kiểm tra. So với sách học của trẻ con Việt nam thì Amok bog này dễ vô cùng. Bài học kèm với tranh, hình vẽ, tô màu... rất sinh đông. Vậy nên Bống rất thích ngồi làm Amok bog, nhất là lúc mẹ nấu cơm hoặc học tiếng Đan. Bống là học sinh đầu tiên ở lớp, sau 1 tháng đi học làm hết cả hai quyển Amok bog. Hiện Bống đang bắt đầu làm tập 2 của cả 2 quyển. Ở lớp Bống có duy nhất 1 bạn khác đã làm hết quyển Amok bog Dansk. Rất nhiều bạn khác mới chỉ làm 1 hoặc 2 trang của mỗi quyển. Hôm đi họp phụ huynh ở lớp Bống, có mẹ kể là con chưa bao giờ sờ vào Amok bog...

Ngoài Amok bog thì hàng tuần, trẻ em mượn sách ở thư viện về. Năm ngoái thì mẹ Bống đọc cho Bống nghe. Còn năm nay, mới đi học được 1 tháng, Bống đã mượn một quyển truyện tranh về tự đọc hết. Chuyện kể về một bà mẹ không biết bơi, Bống vừa đọc vừa cười hihi haha. Bống cũng tự hào với chính mình vì quyển sách đó màu xanh lá cây (mức độ khó hơn loại truyện màu vàng là loại truyện dễ nhất dành cho trẻ mới tập đọc, hehe)

Trích từ blog của Bống

__________________

WTT75 ơi cùng bảo trợ bé Phúc nhé
Blog hoàn cảnh bé Phúc và hoạt động bảo trợ của WTT75
My blog

-----------Reply---------
Đôi điều đọng lại ở Paris

Được nghỉ hơn một tuần giữa hai học kỳ, nhóm sinh viên Việt Nam đang theo học tại Đại học Tự do Brussels (Bỉ) đã "thiết kế" ngay một chuyến đi Paris 4 ngày thật tiết kiệm: vé xe 24 euro (giá thấp nhất cho một chiếc vé xe bus khứ hồi Brussels - Paris), chỗ nghỉ của cả đoàn nằm ở ngoại ô Paris là nhà của bác Bảo, người quen của một thành viên trong đoàn. Chuyến đi thật thú vị và bổ ích.
10 giờ sáng: xe chúng tôi rời Brussels và chưa đầy 2 giờ sau nước Pháp đã hiện ra. Đầu tiên là một cánh rừng có nhiều cây vẫn đang xanh lá, tiếp theo là những thửa đất vuông vắn, nối dài đến tận chân trời. Trong khoảng đất trống ấy, chợt có một thửa được trồng thứ cây gì thâm thấp với đàn cò trắng lượn lờ đến kiếm ăn. Lâu lắm tôi mới lại nhìn thấy cò! Cảm giác bình yên đưa tôi trở về thời còn học trung học ở quê nhà - vùng đất Dục Mỹ nằm trên trục đường nối thị trấn Ninh Hòa (Khánh Hòa) lên Tây Nguyên. Hồi đó, mỗi lần được nghỉ học, chúng tôi hay rủ nhau về nhà một bạn nào đó ăn trái cây. Những cuộc "đi càn" của chúng tôi thường băng qua những cánh đồng lúa xanh rì, trên cao là những cánh cò trắng muốt.
Miên man với những kỷ niệm êm đềm, xe chở chúng tôi đã vào trung tâm nước Pháp. Thủ đô Paris tráng lệ, sặc sỡ với các biển quảng cáo, hiện đại và bóng loáng với cửa kính của những tòa nhà cao tầng. Vào ga, chúng tôi mua ngay vé tàu về nhà người quen. Nhà bác Bảo ở trên một con đường nhỏ yên tĩnh, kế bên là một khu rừng nhưng cũng không xa bến xe bus, nhà ga và trung tâm thị tứ. Bữa ăn tối không làm chúng tôi thích thú cho lắm sau một chặng đường dài vì chỉ toàn những món Tây. Ở Brussels chúng tôi thường nấu ăn theo kiểu Việt Nam, bữa ăn bao giờ cũng có món canh ít nhiều mang hương vị quê nhà. Nhưng, gia đình bác Bảo đã sang Pháp hơn 20 năm nên cách ăn uống và sinh hoạt đã khác nhiều rồi. Từ lâu, hai bác và các anh chị chưa có dịp về thăm quê hương nên những câu chuyện về đất nước Việt Nam đổi mới mà chúng tôi kể làm họ rất ngạc nhiên. Ngày đầu tiên đi chơi Paris, vừa ra khỏi Ga Charles de Gaulle chúng tôi gặp ngay Khải Hoàn Môn và đại lộ Champs - Élysées nổi tiếng... Tất cả danh lam thắng cảnh khác như tháp Eiffel, Nhà thờ Sacré-Coeur trên đồi Montmartre, Nhà thờ Đức Bà, Bảo tàng Louvre, Điện Panthéon, Công viên Tuileries, Công viên Luxembourg đều tràn ngập du khách Trung Hoa đang có mặt tại Paris nhân dịp kinh đô ánh sáng đón chào người đứng đầu nhà nước Trung Hoa viếng thăm.

Bên tháp Eiffel
Ba ngày ròng rã, hết đi bộ lại métro rồi xe bus, chúng tôi đã đến và đi qua gần hết các điểm có tên trên bản đồ du lịch Paris. Paris hôm nay vẫn hiển hiện dáng dấp Paris của những thế kỷ trước trong các tác phẩm của Victor Hugo, Honéro de Balzac và Alexandre Dumas; của những bộ phim về Hoàng đế Napoléon, về các công tước, bá tước và giới quý tộc; của những câu chuyện tình lãng mạn và những cuộc hẹn hò nơi Công viên Tuileries và Nhà hát Opéra mà tôi đã được đọc khi còn học tiếng Pháp ở TP Hồ Chí Minh.
Nhưng Paris hiện đại hôm nay của những công dân lịch lãm bận rộn không phải chỉ có những điều tốt và đẹp như tôi vừa kể. Ở đây cũng đầy những bất trắc. Cảnh sát đứng đầy đường. Hiếu - một người bạn trong đoàn của chúng tôi - bị cảnh sát quốc gia chặn lại để xóa mất một đoạn phim đang quay cảnh chúng tôi tra bản đồ tàu điện ngầm, chỉ vì đoạn phim có những người cảnh sát này vô tình đi ngang lọt vào ống kính. Còn tôi thì bị một cô gái da đen xinh đẹp thọc tay vào chiếc ba lô đeo sau lưng trên cầu thang xuống tàu điện ngầm. Có một điều tôi rất lạ vì chính chúng tôi lại bắt gặp nhiều học sinh tiểu học với cặp sách nặng trĩu. Nhìn cặp sách của cháu Tissa 8 tuổi, chúng tôi không khỏi ái ngại: valise đựng sách vở của Tissa nặng hơn cả cái valise mà tôi mang áo quần đi chơi 4 ngày; thêm một giỏ xách khác cũng nặng trịch chứa đôi giày trượt patin, mũ bảo hiểm và những miếng da bảo vệ đầu gối và hai tay. Tuy nhiên chương trình học của các cháu thì rất nhẹ nhàng, đặc biệt môn Toán dễ quá so với học sinh cùng lớp ở Việt Nam. Ngoài giờ học chính khóa ít ỏi, các cháu được luyện tập thể thao rất nhiều. Mới lớp 3 mà Tissa và các bạn đã biết bơi, trượt patin, đánh cầu lông, chơi quần vợt. Ở nhà bác Bảo, chúng tôi cũng học được những điều bổ ích và thú vị. Hai bác chỉ cho chúng tôi cách nhai thức ăn không hở răng, không tạo nên những tiếng nhóp nhép... Bác Bảo dạy cho các bạn nam những cử chỉ và hành động của một người đàn ông lịch thiệp. Hai bác không hài lòng khi biết chúng tôi hay cười đùa trên các phương tiện giao thông công cộng (đây là đặc điểm của sinh viên đến từ châu Á). Tiếng Pháp vốn tinh tế, tôi đã mắc lỗi khi bảo cô con dâu người Pháp của bác đang ở nhà chăm sóc con nhỏ là "la femme de ménage" (chị lao công) thay vì "la femme de la famille" (phụ nữ nội trợ)! Cả nhà bác còn bảo những bạn nữ trong đoàn sau này phải đòi hỏi quyền bình đẳng với người chồng; anh chồng phải kiếm tiền nuôi sống gia đình và gánh vác cả việc nội trợ. Chúng tôi chỉ biết cười!

Thục Minh

-----------Reply---------
Khuyến khích HS thông minh hơn giúp HS bình thường học tập được các trường học ở Phần Lan áp dụng hiệu quả
Hãy tưởng tượng một hệ thống giáo dục (GD) mà trẻ em chỉ bắt đầu học tiểu học khi lên 7 tuổi, mỗi nǎm chi phí cho một học sinh là 5000 đô la; một hệ thống GD không có các chương trình đào tạo nhân tài và sĩ số lớp học thường chỉ là 30 em. Trong sự phán đoán của nhiều chuyên gia, thì đây chắc hẳn là một hệ thống GD “cùn”. Nhưng không! Các trường học ở Phần Lan gần đây lại được xếp hạng chất lượng nhất thế giới.
Trong một cuộc khảo sát tiến hành nǎm ngoái tại 31 quốc gia, HS Phần Lan đã đứng đầu trong môn đọc viết và nằm trong top 5 ở môn Toán và Khoa học. Từ đó nhiều nhà GD trên khắp thế giới đã thực hiện những chuyến "du lịch GD" tới đất nước này để "xem xét" và mang về những bài học quý giá.
Người ta thắc mắc vì sao Phần Lan, một quốc gia đã phải khốn đốn sau cuộc suy thoái nặng nề trong những nǎm 90 lại vượt mặt được 31 quốc gia khác, kể cả Mỹ, trong cuộc khảo sát của tổ chức Hợp tác kinh tế và Phát triển (OECD)?
Việc xếp hạng trên dựa trên kết quả các bài kiểm tra về môn Đọc, Toán và Khoa học dành cho HS 15 tuổi tại các trường quốc lập và dân lập, trong đó HS Mỹ chỉ đứng hàng trung bình trong số 31 nước.
Điều khiến cho Phần Lan khác biệt với nước khác là chất lượng và địa vị xã hội của đội ngũ GV nước này. Tất cả GV ở đây đều phải có ít nhất một bằng thạc sĩ và tuy họ không được trả lương cao hơn so với đồng nghiệp ở các nước khác, nhưng nghề của họ được xã hội rất tôn trọng. Nhiều em HS khi được hỏi về sở thích nghề nghiệp, chúng đều trả lời là nghề giáo.
Kể cả theo phương pháp "chơi mà học" thì trẻ em ở đây vẫn bị coi là bắt đầu đi học chính thức khá muộn. Khi lên 6 tuổi, các em có thể học ở các trường dành cho trẻ em trước tuổi đi học, tuy không bắt buộc nhưng hầu hết các em đều tham gia. Ban đầu, HS 7 tuổi ở Phần Lan thua kém các bạn ở các nước khác về khả nǎng đọc, nhưng chúng mau chóng bắt kịp và vượt trội.
Các chuyên gia chỉ ra một số lý do: Đọc, kể chuyện cho trẻ em và đưa chúng tới thư viện là những hoạt động rất được quan tâm ở Phần Lan. Và một lý do nữa là trẻ em ở đây lớn lên được xem các chương trình TV và phim (rất nhiều chương trình bằng tiếng Anh) có phụ đề, do đó chúng có thể luyện đọc trong khi xem TV.
Chỉ cần các trường học luôn bám sát chương trình học quốc gia, theo đó các mục tiêu và môn học được đưa ra cụ thể, họ có thể tự do dạy cái gì họ muốn. Các trường thậm chí có thể tự chọn sách giáo khoa và dạy HS trong hoặc ngoài lớp học v.v..
Trong khi không hề có chương trình nào dành riêng cho trẻ em có tài nǎng đặc biệt, GV cũng tự do đa dạng hoá phương pháp dạy cho những HS thông minh nhất. Tất cả đều học chung một lớp và HS thông minh hơn sẽ giúp HS bình thường học tập và đây được coi là một cách học khá hiệu quả.
HS Phần Lan cũng phải học tới 2 ngoại ngữ, tiếng Thuỵ Điển (theo yêu cầu của pháp luật) và tiếng Anh. Mỹ thuật, Nhạc, Thể dục, Mộc và Dệt đều là những môn bắt buộc đối với cả HS nam và nữ. HS cũng được phục vụ bữa ǎn trưa thật ngon miễn phí ở trường.
Với những gì đạt được, các quan chức Phần Lan vẫn cho rằng họ còn phải nỗ lực nhiều vì khả nǎng đọc của các HS nam còn kém xa HS nữ. Hiện có quá nhiều người muốn trở thành GV mà ít ai muốn tự mình ra xã hội lập nghiệp.
Giám đốc Uỷ ban GD quốc gia, ông Kirsi Kindroos nói: "Chúng tôi đang cố gắng làm sao để HS tốt nghiệp bắt đầu một công việc kinh doanh của chính mình".

(theo tintucvietnam.com)

-----------Reply---------
Bài này không phải ở nước ngoài nhưng là ở trường Pháp ở Núi Trúc, môi trường giáo dục cũng khác nên mẹ cháu cũng post vào đây .
http://www.lyceefrancaishanoi.net/
http://vietnamnet.vn/bandocviet/2005/06/448671/

Alexandre Yersin- ngôi trường Quốc tế Pháp ở Hà Nội
10:32" 09/06/2005 (GMT+7)

Dưới cặp kính cận dày cộp, thoạt nhìn Nguyễn Thanh Tùng có vẻ hơi bỡ ngỡ khi bước vào một cơ quan với không khí làm việc sôi động như Toà soạn Báo điện tử VietNamNet. Nhưng chỉ sau ít phút đã có thể nhận ra vẻ tự tin và nhanh nhẹn của cậu. Tùng đưa giấy tờ của trường xin đến VietNamNet để kiến tập. Theo yêu cầu của chúng tôi, Tùng viết hai bài, một kể về ngôi trường cậu đang học, một nhận xét về báo.

Nằm tại số 4 phố Núi Trúc là ngôi trường mà suốt 12 năm nay em vẫn đang miệt mài học tập. Được thành lập vào cuối những năm nước Việt Nam bắt đầu đổi mới, lúc đầu, trường vẫn còn nằm trong đại sứ quán Pháp với số lượng học sinh khá khiêm tốn. Song với số luợng học sinh ngày càng tăng, ngôi trường đã được xây dựng khang trang tại phố Núi Trúc, đổi tên thành Trường Quốc tế Pháp Alexandre Yersin.
Đến nay, trường có khoảng hơn 500 học sinh với nhiều quốc tịch khác nhau. Trên sân trường có thể dễ dàng thấy nhiều màu da, nhiều phong cách ứng xử, tuy nhiên, tất cả có một điểm chung đó là đều nói tiếng Pháp. Tiếng nói được mệnh danh là "ngôn ngữ không biên giới".
Ngôi trường được chia thành hai khu vực chính, một khu dành cho học sinh mẫu giáo và một khu dành cho học sinh trung học với hai sân rộng và một căng- tin bán đồ ăn phục vụ học sinh và các giáo viên.
Trường có nhiều trang thiết bị hiện đại giúp cho học sinh học tập dễ dàng. Chẳng hạn, phòng máy tính để hỗ trợ thầy cô trong việc giảng dạy và học sinh học tập tin học, liên lạc với gia đình bè bạn và tìm hiểu tra cứu tài liệu,...hay phòng thư viện thông tin dành cho tất cả các hoc sinh trong trường liên lạc với gia đình, bè bạn và tìm hiểu tra cứu tài liệu . Học sinh còn có điều kiện tham gia nhiều hoạt động ngoại khoá bổ ích sau giờ học hay cuối tuần như: hài kịch, mỹ thuật, bóng đá, bóng rổ…
Trường có một đội ngũ nhân viên và thầy cô giáo sẵn sàng giúp đỡ học sinh một cách nhiệt tình. Học sinh có thể chọn dịch vụ đưa đón bằng xe buýt của nhà trường thay vì đi xe nhà mà vẫn bảo đảm an toàn tuyệt đối.
Ngôn ngữ chính dùng trong giảng dạy là tiếng Pháp, tất nhiên là có các môn học ngoại ngữ bổ sung như: tiếng Anh, tiếng Đức hay Tây Ban Nha. Trong suốt qúa trình học tập, học sinh luôn luôn được quan tâm và định hướng cho đến khi ra trường.
Các hoạt động ngoài trời (du lịch, tham quan…) thường được tổ chức để học sinh có nhiều dịp cọ xát với thực tế. Thêm vào đó, các hoạt động như hội thảo, hướng nghiệp phần nào cũng củng cố thêm vốn hiểu biết của học sinh về các ngành nghề khác nhau. Không chỉ dừng lại ở đó, học sinh còn được tiếp xúc với môi trường làm việc sớm hơn từ lúc học lớp 5,6 cho tới trước khi ra trường qua việc thực tập, kiến tập có nhận xét, báo cáo tại các công ty mà mình thích. Như vậy, ngoài việc hỗ trợ trong việc học tập nhà trường còn giúp học sinh chuẩn bị hành trang cho sau này.
Sức khỏe là vốn qúy của con người. Cũng vì lẽ đó mà các họat động thể dục thể thao cũng được đẩy mạnh. Các giải cầu lông, tennis, bóng đá hay bóng rổ thường được tổ chức nhằm rèn luyện thể chất của học sinh. Đây cũng vừa là một dịp để củng cố tinh thần đồng đội giữa tập thể học sinh vừa có thể giao lưu với các trường khác nhau.
Em đã theo học ở Trường Quốc tế Pháp Alexandre Yersin suốt 12 năm nay. Em học từ 3 năm mẫu giáo và bây giờ đang kết thúc lớp 9. Mặc dù em không học bằng tiếng bản ngữ của mình là tiếng Việt song không vì thế mà em quên mất nguồn gốc và vốn “Việt văn” của mình. Mỗi tuần, chúng em có hai tiết để có thể tiếp xúc với tiếng mẹ đẻ thông qua môn tiếng Việt và văn học. Qua đó chúng em có thể tìm hiểu thêm về ngôn ngữ phong phú của mình qua những tác giả nổi tiếng như: Thế Lữ, Văn Cao, Xuân Diệu,... Song song với môn tiếng Việt, các em nhỏ dưới tuổi em còn được khám phá thêm về lịch sử đất nước thông qua môn "Văn hóa Việt" về các đời nhà Lý, Trần, Lê… Tất cả những điều kiện đó đã giúp cho học sinh có thể kết hợp hài hòa hai nền văn hóa Đông và Tây, tưởng chừng như rất khác nhau đó.

Nguyễn Thanh Tùng ( học sinh lớp10/12 trường Quốc tế Pháp)
2005

-----------Reply---------
Con tôi vui vẻ vào lớp 1 - Bài trên trang chủ wtt
Khi con tôi đến trường khai giảng, buổi lễ được bắt đầu với các nhân vật từ truyện cổ tích như Nàng Bạch Tuyết, chú Lùn đến chơi cùng và chia quà cho từng cháu. Buổi họp phụ huynh đầu tiên cô giáo nhấn mạnh gia đình không được ép con học ở nhà nhiều; không được nặng lời khi dạy các cháu và không được mong mỏi con mình phải học giỏi, viết đẹp. (Lê Hải Vân)
Tôi sống ở nước ngoài (Slovakia) và cũng có 1 cháu năm nay vào học lớp 1 (cháu đi học ở trường nhà nước, không phải trường tư hay quốc tế). Tôi thường hay đọc VnExpress.net và quan tâm đến việc học hành giáo dục tại Việt Nam. Tôi cũng đã học hết đại học ở Việt Nam và hiện các cháu tôi cũng đang học tiểu học ở Hà Nội.
Tôi rất cảm thông với suy nghĩ, lo lắng của các bậc phụ huynh có con bắt đầu đến trường (vào lớp 1) vì đây là bước khởi đầu rất quan trọng, ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời các cháu sau này. Tôi nhận thấy có rất nhiều điều khác nhau trong giáo dục tiểu học ở VN và ở đất nước mà tôi đang sống. Tôi xin chia sẻ những điều mắt thấy tai nghe ở tại đây; hy vọng là các nhà chức trách - quản lý công tác giáo dục tiểu học ở Việt Nam để tâm đến và hãy suy nghĩ về thực trạng giáo dục tiểu học của nước mình.
1/ Khi con tôi đến trường khai giảng (chỉ khai giảng cho lớp 1), buổi lễ được bắt đầu với các nhân vật từ truyện cổ tích (như Nàng Bạch Tuyết, các chú Lùn, ông già Noel... do các anh chị lớp trên đóng) đến chơi cùng và chia quà cho từng cháu, dù chỉ là mấy cái kẹo nhưng các cháu rất thích; mỗi cháu được trao 1 cái thẻ tên + lớp 1: cháu nào cũng phấn khởi với cảm giác là thành người lớn. Sau đó được chú hề góp vui và chụp ảnh. Cô giáo chỉ làm quen rất nhanh và hỏi bạn nào có thể hát hay đếm đến 5, đến 10 để có thưởng kẹo các em thi nhau trổ tài và cô giáo nói sẽ cùng các em học để có thể tự đọc, tự viết... các em đều hào hứng lắm.
Một lễ khai giảng rất đơn giản và đậm chất trẻ thơ; không làm các em cảm thấy gò bó khi đến trường học và vẫn có cảm giác như được vui chơi ở mẫu giáo. Tuy nhiên lại khơi dậy được ý thức học tập để thành 1 người lớn (giỏi hơn các bạn mẫu giáo).
Tôi vẫn nhớ lễ khai giảng ở Việt Nam mang tính gò ép quá; học sinh phải ngồi yên dưới trời nắng hoặc rét để nghe bao nhiêu người phát biểu; từ đại diện của Bộ, ngành giáo dục; hiệu trưởng, hiệu phó.... sau đó xem vài tiết mục văn nghệ là hết.
2/ Buổi họp phụ huynh đầu tiên cô giáo nhấn mạnh gia đình không được ép con học ở nhà nhiều; không được nặng lời khi dạy các cháu và không được mong mỏi con mình phải học giỏi, viết đẹp (thậm chí cô giáo nói viết đẹp hay không là còn do gene nữa ) Cô giáo không giao bài tập về nhà trong 3 tháng đầu và không cho bài tập về nhà vào thứ 6 để gia đình được nghỉ ngơi cuối tuần vui vẻ.
- Cô yêu cầu mang một cái gối đến lớp để khi học mà mệt thì cho nằm ra để nghỉ hoặc vừa ngồi trên gối nghỉ vừa học.
- 2 tháng đầu tiên các cháu được mang đến lớp 1 thứ đồ chơi yêu thích để có thể chơi cho khỏi bị cảm giác gò bó.
- 1 tháng đầu bố mẹ được đưa con vào tận lớp, giúp con thay đồ và ổn định chỗ ngồi nhưng sau đó bố mẹ chỉ được đưa con đến cổng trường.
Tôi thấy những việc này rất khác so với ở Việt Nam và có hiệu quả rất tốt với các cháu lớp 1 và cả bố mẹ nữa, các anh chị nghĩ sao ạ?
3/ Về cách học trên lớp:
- 3 năm đầu ở tiểu học, các cháu sẽ học viết chữ với kích cỡ rất to; sang năm lớp 4 mới viết cỡ chữ thông thường.
- Năm đầu tiên yêu cầu chỉ là nắm được bảng chữ cái và phát âm được một số câu đơn giản; về toán chỉ là các phép tính đến 10 và tư duy logic.
- Sách vở của các cháu chủ yếu là hình vẽ ; học bằng cách tô màu và hình ảnh.
Ví dụ: hình con gà sẽ là gắn với chữ G; hình tàu hỏa sẽ là chữ T..hoặc tập phát hiện các hợp âm bằng hình ảnh. Các cháu chủ yếu là dùng bút màu để tô chữa, tô hình khi học.
- Về nội dung sách giáo khoa của các cháu lớp 1 bên này cực kỳ khác với SGK lớp 1 ở VN vì hè vừa rồi tôi cũng mang SGK lớp 1 ở VN sang để dạy con tiếng Việt (loại mới nhất bán ở Tràng Tiền). Tôi thiết nghĩ SGK cải tiến phức tạp mà chẳng thống nhất gì cả nên rất khó dạy. Phải chăng mình nên tham khảo cách dạy của các nước khác?
- Cơ cấu môn học của học sinh lớp 1 bên này cũng rất hợp lý (điều này tôi không chắc hiện ở Việt Nam ra sao chứ thời tôi đi học cấp 1 và cả cấp 2, 3, chỉ toàn học lý thuyết, chứ các môn thủ công, hát, múa... quá ít và hầu như chẳng mang lại kiến thức gì - Ví dụ như thế hệ người VN từ tôi trở về trước chẳng mấy ai biết vẽ vời, nhạc họa, lại càng thiếu kiến thức xã hội).
- Thời khóa biểu lớp 1 hàng ngày đều có tiết học toán và phát âm. Ngoài ra là học viết. Còn lại chia đều các môn học về thiên nhiên, vẽ, nhạc , thể dục.
Sau 1h chiều các cháu sẽ được chơi như ở mẫu giáo; được ngủ (thời gian đầu cô giáo cho đi ngủ trưa để khỏi mệt).
- Lớp 1 không cho điểm mà thay bằng hình ảnh để khen chê. Ví dụ hình con ong là học chăm ngoan; hình con gấu là học lười... nếu hư trên lớp là cô cho 1 chấm đen...) như vậy tự các cháu (nhất là bố mẹ) hiểu được thái độ học và kết quả của cháu ra sao.
- Mỗi cháu có 1 quyển sổ liên lạc để cô giáo viết liên lạc với gia đình từ việc học hành, nhắc nhở, nội quy... vì cháu lớp 1 không thể nắm được hết những điều cô căn dặn.
- Ngoài giờ học, các cháu được chơi với các anh chị lớp lớn trong các tiết học ngoại khóa như thể thao, khéo tay, bóng bàn, cầu lông... do các cháu bé quá nên một số môn thể thao chưa thể tham gia thì sẽ làm cổ động viên.
- Mỗi lớp học từ 20-30 cháu gồm 1 cô giáo và một cô bảo mẫu (chăm sóc về ăn uống, vui chơi...)
Với cách dạy và học như vậy, con tôi rất vui vẻ đến trường. Hàng sáng, cháu thích đến lớp và mỗi chiều về đều nói với tôi là ở lớp rất vui. Thậm chí cháu không muốn mẹ đón về sớm hơn các bạn : ). Quả thật tôi rất mừng và nhẹ cả người khi thấy cháu hăng hái và thoải mái đến lớp như thế, cháu vẫn hiểu được là cần phải học, phải hoàn thành các bài tập được giao và vẫn được chơi; được biết nhiều thứ thú vị hơn là đi mẫu giáo.
Tôi nghĩ quan trọng nhất là chúng ta nên giảm bớt các yêu cầu đối với giáo dục; nhất là tiểu học. Lớp 1 là để tập viết, tập đọc chứ sao lại yêu cầu cháu vào lớp 1 đã phải đọc thông viết thạo? Như vậy cả cô giáo, gia đình và các cháu sẽ bớt gánh nặng, thoải mái tâm lý để cùng nhau đến trường. Hãy làm nhà trường thành tổ ấm thân yêu của các cháu, chứ đừng biến thành đấu trường để tranh dành thắng thua.
Kính mong các vị trong ngành giáo dục nên xem xét.
Theo http://vnexpress.net/GL/Ban-doc-viet/2008/10/3BA07BC0/

-----------Reply---------
Bài của binhminhmua kể về bên Nhật: http://www.webtretho.com/forum/showthread.php?t=5372

Công việc của mình đang làm là trong trường tiểu học và cấp 2 nên có biết tí chút về sinh hoạt của trường học bên này, kể cho các mẹ nghe cho vui nhé
-Giáo cục bắt buộc và phổ cấp là tiểu học (6 năm) và cấp 2 (3 năm), ai cũng đi học cả, tiền học, tiền ăn trưa, giáo cụ, sách vở.....khoang 50 usd/tháng, không đắt so với thu nhập của người dân.. Nếu ai khó khăn, thì được trợ cấp. Tóm lại tất cả phải đi học cả. Không có khái niệm điểm số, thanh tích, thi đua ở trong tường kiểu như nhà mình là bao nhiêu % giỏi, khá, kém.. Cũng không có khái niệm là học dốt thì phải ở lại lớp vì cho thế là xúc phạm đến danh dự các em (vì nếu em lớn hơn học chung với các bạn nhỏ hơn, bị các bạn trêu chọc thì em đó sẽ cảm thây rất xấu hổ, với lại nếu không học được, rồi ở lại lớp mãi, rồi không cho đi học thì làm sao gọi là giáo dục bắt buộc và phổ cập được-cái này thầy hiệu phó của 1 trường giải thích với mình khi hỏi và rất ngạc nhiên sao VN có chuyện học dốt thì ở lại lớp).
- Khái niệm học giỏi, học dốt rất mờ nhạt, vì cho rằng, nếu em này không giỏi toan, văn thì có thể giỏi thể thao, nhạc, hoạ.....Khong có kiểm tra miệng đầu giờ, kiểm tra 15 phút, 1 tiết....Chii có thi giữa học kỳ và cuối học kỳ (có 3 học kỳ).. Cách thi là phát cho mỗi em một tờ câu hỏi, làm trong bao nhiêu lâu đó, rồi nộp lại. Ngay sau đó là phát tờ trả lời cho tất cả.(cả câu hỏi và trả lời đều in rất đẹp, màu sắc, hình ảnh), và cô giáo vừa giải thích từng câu đáp án. Việc học sinh phải làm lúc đó là cầm bút đỏ khoanh tròn những câu mình đúng, (cũng tự mình biết điểm số của mình rồi, đúng không), rồi nộp lại cho cô giáo để cô chấm điểm.. Mình rất ngạc nhiên, vì thực ra, học trò thì làm bài bằng bút chì, nếu lúc thấy đáp án mà tẩy đi viết câu trả lời đúng chắc cũng không ai biết nhỉ, nhưng chẳng ai làm thế cả, có lẽ vì không bị sức ép điểm số chăng...
-Cuối mỗi học kỳ sẽ có kỳ họp với từng phụ huynh một, mỗi người khoảng 30 phút, chia làm 3 ngày, vì thường mỗi lớp khoảng 30 học sinh. Cô giáo sẽ đưa ra bản nhận xét không bằng điểm số mà chỉ là những con số % chẳng hạn thực lực đối với môn này, môn khác là bao nhiêu %, khả năng nghe, đọc hiểu, cảm nhận...la bao nhiêu % chẳng hạn..
-Các môn học cho học sinh tiểu học cũng như cấp 2 là Toán, Văn (quốc ngữ), Xã hội học (lịch sử, địa lý), Khoa học (Vật lý, hoa), Nhạc, thể dục, vẽ, gia chánh (nấu ăn, thêu thùa..). Giờ học thì là 40 phút cho học sinh tiểu học, 50 phút cho cấp 2, từ 8 rười sáng đến khoảng 2 rưỡi chiều, bao gồm giờ nghỉ giải lao 10 phút giữa các tiết học, 20 phút giữa 2 tiết và 40 phút cho giờ ăn trưa. Sau khi học xong thì có thể về nhà hoặc tham gia câu lạc bộ như cờ tướng của Nhật, vẽ tranh phim hoạt hình, bơi lội, tennis, kiếm đạo, judo,bắn cung (đối với cấp 2) thêm 1, 2 tiếng nữa, tùy ý.

-Chương trình học mình có xem qua, đối với cấp 1, toán đơn giản lắm, hiện giờ lớp 4 đang học đến chia 2 chữ số, lớp 6 thì học chia phân số, dù chỉ còn 1 học kỳ là kết thúc. Văn (quốc ngữ) thì có đọc sác, chữ Hán tự (Kanji) và làm văn. Cách học là ví dụ có bài thơ hay bài văn của một tác giả A nào đó thì cô giáp trước hết sẽ giảng về bài trong sách trước, rôi đưa ra thêm nhiều tác phẩm khác cũng của tác giả này...roi hỏi học sinh xem đặc trưng của tác giả này là gì.. Khuyến khách các em tìm thêm trong thư viện nhà trường những tác phẩm của tác giả này....Trong giờ học văn cô giáo thường hoi kiểu như là cảm nghĩ của em là gì khi đọc bài này, thế rồi học trò cứ tự so phát biểu, nhiều câu ngây thơ lắm, bật cười luôn, nhưng cô giáo rất vui vẻ khen ý kiến hay lắm.. Trong khi nói như vậy, cô giáp luôn chú ý nhắc là phải đứng lên nói, rồi cách nói luôn là tôi nghĩ thế này, thế này.....cac ban thấy sao? Các ban khác sau đó có thể là tôi đồng ý với bạn A hoặc không, rồi lại nói lý do....Tap lam văn thì đơn giản nữa, chẳng hạn bạn sắp 10 tuổi rồi, nghĩa là 1/2 người lớn (tuổi trưởng thành ở Nhật là 20 mà), bạn dự định làm gì... Chẳng hề có bài mẫu, nhưng để các em làm được thành một bài thuyết trình trước các bạn thì cô lại yêu cầu các bạn tự phỏng vấn nhau kiều: Bạn hồi bé thế nào, có hay khóc không, câu bạn nói được đầu tiên là gì, bạn có biết vì sao bố mẹ đặt tên bạn là thế này thế khác khonng, bạn thích gì, bạn muốn làm gì...... Cứ như vậy, dựa vào đó, học trò làm thành bài daii về mình được. Những đề tài khác thường là sinh nhật bạn, bạn ước mong gì, hoặc là sắp đến ngày hội âm nhạc (hoặc đã qua ngày hội âm nhạc) bạn nghĩ gì... Bài văn nào mà sai về ngữ pháp or từ vựng cô giáo đều sửa cả, nhưng tuyệt nhiên chẳng có điểm, cô đều khen bạn giỏi quá, cố gắng thế là tốt lắm.. Và các bài viết văn, hoặc các bức tranh mà cả lớp vẽ trong giờ học vẽ đểu được dán ở bảng phía cuối lớp, ai cũng hài lòng vì thấy tác phẩm của mình. Học trò còn được chọc các làm 1 tờ báo bằng cách mang báp đến lớp, cô giáp hỏi 3m thấy gì trong báo, nào là đủ thứ từ quảng cáo, tin tức đến thới tiết... Cô dạy cho là mỗi tờ báo thì cò bài báo quan trọng viết bằng chữ to, chữ nhỏ ra sao... Thế rồi, các bạn ngồi gần nhau, cứ 4 người một, tự thiết kế báo cho mình, ngộ nghịch lắm, ví dụ, phỏng vấn bạn A, bạn B, sao thích mèo, rồi tóp 5 những bài hát or phim hoạt hình , truyện tranh được ưa thích trong lớp.. Rồi tô màu sắc, dán tranh ảnh, sau đó nộp lại bản thảo cho cô giáo, cô giáo đem đi in thành báo đàng hoàng để các bạn trao đổi hoặc mang về cho bố mẹ biết thành quả của mình.. Làm thế nên ai cũng hãnh diện cả..Mo6n văn còn được học cách tra từ điển, cách viết thư..
-Giờ khoa học luôn bắt đầu từ các mùa, xuân hạ thu đông.. Học trò được phát đo nhiệt độ, ra sân trường đo xem nhiệt độ thế nào, rồi quan sát cây cối, lá, hoa...tu đó thấy sự khác biệt giữa các mùa. Rồi quan sát mặt trăng mọc trong nhiều ngày để biết trăng, sao or mặt trời mọc từ đâu, thế nào.... Để học về không khí, học trò mang những túi nilon di, túm láy không khí, đập vào người nhau đẻ biết thế nào là không khí, hoặc là những xilanh đầy nước phun chơi vào nhau cả tiết học chỉ để cuối cùng đưa ra kết luận là không khí đã đẩy nước ra ngoài....Hoc gi la thi nghiêm ngay, vì vậy có cảm giác như học trò hiểu được..
-Học Xã hội học thường bắt đầu từ cái gần nhất, quanh khu vực trường có những gì? Đưa ra bản đồ quanh trường rồi hỏi học sinh xác định chỗ này có gì, có gì (ví dụ, công viên, chùa...). Sau nữa đưa ra bản đồ rộng hơn để xác định nhà mình chỗ nào... Rồi rộng nữa là quận huyện, thành phố bằng cách tô màu chỗ nào thấp thì màu xanh, núi thì màu nâu,cao nữa thì đen... Để cuối cùng thành bài học là thành phố của mình có bao nhiêu sông, núi cao thế nào, chỗ ano là đồng bằng, tự học sinh xác định bằng cách nhiền vào phần mình tô màu (Hướng Bắc, Nam, gần biển or gần thành phố nào khác...)....

-----------Reply---------
Bài của mẹ vit_bau: http://www.webtretho.com/forum/showp...5&postcount=43
Con gái mình may mắn được hưởng nền giáo dục của "Tây" 3 năm nay, lúc cháu học lớp 0 (giống lớp vỡ lòng ngày xưa), lớp có một buổi đi thăm trang trại. Vì cháu mới sang nên chưa biết tiếng nhiêu nên cô yêu cầu mẹ đi theo. Đến trang trại các cháu được bà chủ nhà giới thiệu cặn kẽ về các con vật. Tai nghe, mắt thấy, tay vuốt, mũi ngửi , bà giới thiệu con gà ở thế nào, ăn gì, con bò , con cừu, con ngựa ăn gì, thích gì...... Bà hỏi "con gà đẻ trứng thế nào?" ko đứa nào biết, bà vạch đít con gà ra cho các cháu xem, đúng lúc đấy con gà ỉa bẹt một bãi ra tay bà, lũ trẻ con đứa thì cười, đứa thì ọe , bà giải thích "khi nó đẻ trứng thì sẽ ko có phân dính theo" . Rồi đưa các cháu đi xem con bò mới sinh, cách vắt sũa bò, con bò sắp sinh, con bê con mới chào đời đêm qua lông còn bết máu. Bữa ăn trưa là các sản phẩm chế từ sữa bò. Sau hôm đấy cô khoe với mình "con mày vẽ đẹp lắm" và đưa một bức tranh con gà đang bới giun, một con giun tươi cười....chào con gà. Con mình kể là cũng có những giờ học cô hỏi về hôm đi trang trại, chỉ hỏi đáp là chính, vì chưa viết đựoc mấy. Nhưng vui nhất là khi cô hỏi "Suy nghĩ về chuyến đi thế nào?" thì cả lớp đều trả lời "Thối lắm" , cô suy nghĩ một lúc rồi nói "ưh, thối thật". Đấy, hs nhà mình mà trả lời cô giáo thế thì chết, lúc đấy chắc toàn cảm xúc có cánh tuôn ra thì cô mới ok. Bài học đầu tiên về đạo đưc là Thật thà mà nhiều khi ko dám thật thà, cô biết hs lừa dối nhưng cô vẫn vui. Cách giáo dục ở đây mình thấy con mình nhàn lắm, học mà như chơi nhưng rất nhớ bài, nhớ các số liệu chính xác và cụ thể.

Tiện đây kể luôn chuyện rắc rối hôm đi trang trại, một tình huống bất ngờ nhưng cô giáo giải quyết rất tình cảm. Mẹ nào cũng biết bãi phân bò vn rồi nhỉ, bò Tây to hơn nên bãi phân của nó cũng to gấp đôi. Bò trong trang trại mùa đông thì ko thả, buộc đứng thành hàng quay đít ra, có rãnh chứa phân và nước tiểu chạy dọc theo. Lúc nghe bà chủ nhà nói cách vắt sưã bò, bỗng dưng con bò cong đuôi lên và.......ị, tất cả các cháu lùi lại và bịt mũi, xong xuôi bà lại giới thiệu tiếp. Một bé ko hiểu chạy thế nào mà trượt chân ngồi vào giữa bãi phân, các bạn thì ồ lên kinh ngạc, bé kia hốt hoảng khóc không thành tiếng. Cô giáo đứng gần đấy bế bé ra và ôm chặt bé vào lòng. Ôm chừng 3 phút thì bé bình tĩnh lại, lúc đấy cô mới buông bé ra và hai cô cháu đều bê bết phân bò. Mình và mẹ nữa cùng cơ quan thật sự choáng vì mới ở VN sang, cả hai đều nghĩ nếu là cô giáo VN chắc hs còn bị mắng thêm. Lúc đấy bà chủ nhà mới lấy một cuộn giấy to cho cô giáo lau, lau xong thì đưa bé vào rửa tay chân, cô khác lại cởi bớt quần của cô ra cho hs mặc. Xong xuôi thì cô cưòi, các cô khác cũng cười và hs cũng cười ầm lên, cô bé kia cũng cười. Mặc dù lau ko sạch hết nhưng các bạn vẫn nắm tay bạn kia đi xem tiếp, cũng có cậu bé ko chịu nổi chạy ra ngoài nôn thốc tháo. Nếu ở vn thì thế nào nhỉ. Mình thấy mê mẩn trường lớp ở đây quá mà sắp phải chia tay rồi. Tiếc ghê cơ. Ko biết con về học ở VN có sốc ko vì nhiễm thói nghĩ gì nói đấy rồi.

Tối qua lớp con gái lớn của mình tổ chức "mải võ", bên này họ tạo cho tre con ý thức biết kiếm tiền từ bé. Quỹ lớp được đóng góp theo 2 dạng, thứ nhất là phụ huynh đóng góp để ban phụ huynh lo chi tiêu quà cáp. Dạng thứ 2 là học sinh phải tự lo, tiền thu được sẽ nhờ ban phu huynh mua nước ngọt cho các cháu uống vào giờ sinh hoạt lớp ngày thứ sáu (bánh thì cô có bảng phân công, mỗi tuần 2 cháu sẽ mang bánh đến, nhiều ít, ngon hay rẻ tiền ko thành vấn đề, miễn sao đủ chia cho các bạn, mà lỡ có quên thì tuần sau mang đi). Trong giờ thủ công, vẽ, thêu, may, nặn tượng v v... hs sẽ làm các sản phẩm, rồi cô giáo gom lại để tổ chức cho các cháu........ bán cho bố mẹ. Bố mẹ đến thấy thích sản phẩm nào thì mua sản phẩm đấy, tự nguyện hoàn toàn mà lại mang tính khích lệ các con. Các lớp cũng tổ chức tập văn nghệ, hát, nhảy múa , đóng kịch, bạn nào học võ thì diễn võ, bạn nào biết đàn thì đàn vv, tất nhiên chuyện này cô giáo vất vả là chính, đòi hỏi cô phải thật nhiệt tình. Rồi mời phụ huynh đến xem, đêm diễn thì cô giáo chỉ đạo chung, các bạn nữ khéo tay thì làm bánh và pha chế nước để sẵn ra cho các bạn nam bán cho....... phụ huynh. Tiền vé vào cửa cũng thu theo giá người lớn và trẻ con đàng hoàng và những ngưòi bán vé cũng là các con. Nhìn các con tất tưỏi nhưng rất chững chạc và trách nhiệm. Có những gia đinh họ đến dự rất đông, ông bà, chú bác và một lô trẻ con. Các diễn viên nhí diễn hết sức mình và nhận đựoc sự cổ vũ nồng nhiệt. Điều làm mình để ý đặc biệt là : mỗi đứa trẻ đều mang theo ví tiền, tự trả tiền vào cửa và tự mua đồ ăn, ngon mấy thì ngon, thèm mấy thì thèm nhưng hết tiền rồi thì ngồi mút tay và nhặt các hạt đưòng rơi vãi chứ ko kì kèo xin thêm bố mẹ và cũng có đứa thèm nhưng ko mua vì thích để dành tiền.

Con gái 10 tuổi của mình thì đúc kết đuọc nhiều sự khác biệt của trưòng học Việt nam và trưòng học "Tây" :
- Ở VN mà đi học muộn thì phải vào phòng thầy hiệu truỏng ngồi đến tiết 2 mới đuọc vào lớp (có trưòng đến giờ là khóa cổng rất nguy hiểm cho những hs tự đi học một mình), ở đây khi vào lớp muộn cô giáo ra tận cửa đón, ôm hôn, hỏi han giúp hs ổn định chỗ ngồi.
- Ở VN khi con ốm mẹ phải viết một lá Đơn "xin nghỉ học", phải hứa nhắc con chép đầy đủ bài của ngày nghỉ, ở đây mẹ chỉ cần gọi điện thoại báo với cô "con tôi bị ốm, hôm nay nghỉ ở nhà" cô giáo lại xuyt xoa "rất tiếc" và "hi vọng ngày mai tôi lại gặp cháu ở lớp"
- Ở VN cô giáo thưòng phê "kém", "quá kém", ở đây nếu bạn nào giỏi cô phê "rất tốt", "ôm" (ôm hôn ấy mà), bạn nào chưa đạt thì cô phê "cố gắng lên".
-Trong lớp bạn nào nghich hay mất trật tự thì cô nhắc "đừng làm phiền mọi người, cảm ơn", khi cô muốn các bạn trật tự cô chỉ tay lên môi và "suỵt, suỵt" thế là cả lớp trật tự, cô giáo ở VN thì gõ thước lên bàn và quát "học sinh", hs hô "trật tự"
- Ở VN cô giáo bảo "giờ ra chơi cả lớp ko đươc ra ngoài, cô phạt vì trong giờ mất trật tự", ở đây mưa vài ngày, có nắng lên cô bảo "bài học quan trọng nhưng quan trọng hơn là trời nắng đẹp và chúng ta nên ra ngoài vui chơi và ngắm phong cảnh"
- Ở VN, nếu phạm lỗi thì cô bảo "đứng úp mặt vào tường và TỰ SUY NGHĨ VỀ HÀNH ĐỘNG SAI TRÁI CỦA MÌNH" , ở bên này cô gọi vào nói chuyện, xong cô hỏi "bạn đã hiểu chưa?" nếu trả lời "chưa" cô lại nói lại từ đầu.

Nhiều điều nữa nhưng mình đựoc chứng kiến cách giáo dục của cô giáo mà mình phục quá, mình kể để các mẹ và các cô giáo học tập tính cách nhẫn nại, kiên trì nhé. Mình đi picnic theo lớp của con, có 2 bạn trai nghịch ngợm chêu đùa nhau, một bạn ghé mắt nhìn qua một ô tròn ở hàng rào, bạn kia lấy que chọc vào ô đó, cô giáo nhìn thấy và gọi bạn cầm que ra ngồi ở một gốc cây, cô giải thích với bạn chơi thế là nguy hiêm. Cô hỏi "bạn hiểu chưa?" , hs " tôi nghĩ là nguy hiểm thì bạn kia mới thích thú". Cô lại nói lại rằng "có thể bạn sẽ làm đau bạn kia". Hs lắng nghe nhưng vẫn chưa hiểu "một cái que nhỏ ko thể làm đau cái mặt to". Cô lại nói nhiều nữa, đại loại là có thể làm hỏng mắt của bạn kia, hs " tôi ko nghĩ là nó ngu ngốc đến mức đứng im cho tôi chọc vào mắt". Cô lại giải thích rằng "có thể các em nhỏ sẽ bắt chứoc để chơi như thế và các em nhỏ thì ko thể tránh nhanh được". Lúc đấy hs mới gật gù "oh, thế thì tôi hiểu". Con gái phiên dịch thế thì biết thế nhưng ngồi cạnh mình cũng thấy sốt ruột mà cô thì vẫn bình tĩnh để nói cho hs hiểu ra thì mới thôi. Con gái còn bảo "mẹ có tin là có lúc cô nói 5 lần bạn ấy mới hiểu ko?, bon con đứng ngoài cũng phải phát cáu lên với bạn ấy"

-----------Reply---------
Giáo dục đạo đức cho học sinh ở Nhật Bản

TTCT - Giáo dục đạo đức ở Nhật Bản được xây dựng trên nền tảng các giá trị gia đình và văn hóa truyền thống, được thực hiện ưu tiên so với tất cả môn học khác trong chương trình giáo dục phổ thông.

1. Nhiều nước trên thế giới quan niệm rằng nội dung giáo dục đạo đức cần tập trung đào luyện những phẩm chất cơ bản của nhân cách như tính trung thực, tinh thần trách nhiệm, tinh thần hợp tác... trong khi Nhật Bản hướng đến việc bảo tồn các giá trị xã hội của dân tộc.

Triết lý giáo dục đạo đức của Nhật Bản được nêu trong chương trình khung quốc gia nhằm đào luyện:

(1) tinh thần tôn trọng nhân phẩm và lòng yêu quý cuộc sống.

(2) nhiệt tâm kế thừa và phát triển văn hóa truyền thống.

(3) nhiệt tâm phát triển một đất nước và xã hội dân chủ.

(4) ý thức đóng góp cho sự phát triển của một xã hội quốc tế thanh bình.

(5) khả năng tự quyết định.

(6) ý thức đạo đức.

Đặc trưng giáo dục đạo đức ở Nhật Bản tập trung vào ba điểm: lòng tôn trọng cuộc sống, quan hệ cá nhân và cộng đồng và ý thức về trật tự dọc. Trật tự dọc được xem là một tôn ti xã hội nghiêm ngặt và là yếu tố quan trọng tạo nên sự phát triển bền vững về kinh tế, xã hội của quốc gia Nhật Bản. Nguyên nhân chủ yếu khiến nền giáo dục Nhật Bản thành công chính là trật tự này đã được chuyển hóa vào các đơn vị cơ sở của xã hội bao gồm cả trường học và được biến đổi tương thích với những mục tiêu chuyên biệt của từng đơn vị. Trật tự này bắt nguồn từ Khổng giáo và ở đơn vị gia đình, các thành viên thuộc nhiều thế hệ gắn kết với nhau bởi tình cảm tự nhiên hơn là bởi khả năng và quyền lực. Trong ý nghĩa này, Nhật Bản được xem như một xã hội có diện mạo gia đình (a pseudo-family society).

Nhà trường giúp học sinh nhận thức về bản thân trong mối quan hệ với gia đình và các thành viên thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau của cộng đồng. Trẻ em được dạy chăm sóc trẻ nhỏ tuổi hơn trong nhà trường hay ở nhà và thể hiện lòng kính trọng đối với người lớn tuổi. Thái độ này được phát triển thành ý thức trách nhiệm của mỗi cá nhân phù hợp với vị trí hay tuổi tác của cá nhân ấy trong gia đình hoặc cộng đồng.

2. Khác với nhiều nước thực hiện giáo dục đạo đức chủ yếu thông qua một môn học (đạo đức hoặc giáo dục công dân) trong chương trình giáo dục phổ thông, Nhật Bản thực hiện qua toàn thể các môn học, qua các hoạt động đặc biệt và qua sinh hoạt hằng ngày. Chương trình giáo dục đạo đức khung được xây dựng trên nền tảng luật pháp quốc gia, với bộ tiêu chuẩn mà tất cả các trường từ công lập đến tư thục đều phải thực hiện.

Ấn tượng nhất trong chương trình giáo dục đạo đức ở Nhật Bản là việc thực hiện thông qua các hoạt động đặc biệt và hoạt động hằng ngày.

- Hoạt động đặc biệt gồm: hoạt động lớp học, hội đồng sinh viên/học sinh, hoạt động câu lạc bộ, các sự kiện nhà trường (liên quan đến những ngày lễ, giáo dục thể chất, các chuyến tham quan thực tế và các hoạt động phục vụ xã hội). Các hoạt động đặc biệt này kết hợp chặt với nội dung của môn đạo đức hay giáo dục công dân.

- Hoạt động hằng ngày được xem như phương tiện giáo dục đạo đức. Học sinh không phân biệt trường công lập hay tư thục, trường nghèo hay trường giàu, thành thị hay thôn quê đều phải tham gia lau dọn trường lớp. Việc thứ hai trong hoạt động hằng ngày liên quan đến chăm sóc các sinh vật. Học sinh cho vật nuôi ăn hoặc tưới nước cho cây suốt năm học, nhiều khi cả trong kỳ nghỉ. Học sinh được làm quen và phát triển tình cảm đối với môi trường tự nhiên, động thực vật và nhờ vậy học cách trân trọng đời sống.

Thứ ba là hoạt động câu lạc bộ sau giờ học tại trường trung học cơ sở và phổ thông (khác với hoạt động câu lạc bộ trong các hoạt động đặc biệt) giúp lĩnh hội các quy tắc và kỹ năng tương tác giao tiếp có tính chất bắt buộc. Hoạt động câu lạc bộ sau giờ học liên quan đến nhiều nội dung giáo dục đạo đức như lòng tự trọng, tinh thần trách nhiệm, ý thức tự hoàn thiện, tình bạn... Học sinh phát triển các phẩm chất này thông qua việc thực hiện mục đích chung của câu lạc bộ.

HOÀNG TUYẾT
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/In...5&ChannelID=13

-----------Reply---------
Tôi không co bào báo nào để post nhưng tôi lại đang sống ở nước ngoài (Pháp), có con đang học các bậc phổ thông của Pháp, vậy nên tôi sẽ viết một bài ngắn, không hy vọng để các mẹ có thể biết hết tinhhinfh giáo dục hay học tập cảu các bé ở nước ngoài, nhưng có thể thấy phần nào sự khác nhau của việc "đi học" ở VN và ở các nước phương tây.

Ở Pháp nên giáo dục tập trung và mạnh cho các cấp phổ thông, tức là từ mẫu giáo cho đến hết cấp 3, các bậc học cũng tương tự như Việt Nam thôi, không mấy khác, tuy nhiên đến đại học thì có khác, nếu vào địa học thì thường chỉ nộp hồ sơ chứ không phải thi, chất lượng học đại học Pháp thì không cao, có lẽ học cao đẳng đi làm dễ kiếm việc hơn, muốn có bằng cấp để dễ xin việc thì nên học mấy grande ecole, mà trước tiên vào được đó thì phải học 2 năm chuẩn bị gọi là học "kinh dị" luôn để chiến đấu với các bạn Pháp học giỏi.

Vào lớp 1 thì không khai giảng rầm rộ nhưng còn có gọi là khai giảng tí chút, các lớp khác thfi phải bậc nhỏ nhất cấp 2 hay cấp 3 thì mới có nhưng khai giảng cũng chỉ là bố mẹ theo vào lớp với con thăm quan độ 15 phút rồi đi ra. Bên Pháp không có trường chuyên lớp chọn cho bậc phổ thông, nhưng lại có lớp 2 bậc, tức là họ chọn nhưng em vào loại giỏi nhất khối cho học vói các anh chị lớp trên, để làm gì để cho bé nào có khả năng có thể học lỏm được chương trình của các anh chị, các lớp này thường thay đổi học sinh hàng năm. Bên pháp không có chuyệnh chạy đua thành tích học sinh giỏi nhưng em nào học giỏi thì có thể nhảy lớp, bình thường từ lớp 1 đến 12 có thể nhảy 3 lớp, tức là tốt nghiệp phổ thông khi mới có 15 tuổi.

Chuyện học ở lớp thì không nặng như ở VN, hầu hết các ngày (học 5 tiếng/ngày và 4 ngày/tuần) đều có thể thao, nào bơi, chạy, khi tốt nghiệp cấp 1 hầu hết các bé biết bới giỏi. Bài học ở lớp cũng không quá nhiều, ví dụ như một ngày viết tổng 1 mặt giấy ô li là cùng, còn thì vẽ, làm toán, tất cả sách vở đều do nhà nước cấp, cha mẹ chi rmua cặp, bảng, bút cho con thôi.

Nói về chuyện bào tập thfi bên Pháp cô giáo dặn cha mẹ có con mới đi học và học cấp 1 nên chủ động dạy con hàng tối, ít nhất 15 phút, nếu bé nào học kém sẽ phải đi học phù đạo sau giwof học độ 45 phút /ngày, mà cái cour de soutien này thì nhiều bài tập hơn ở lớp rất nhiều. Nhữ vậy các mẹ ở VN sẽ thấy là chuyện dạy con thêm là cần thiết nhé chứ không phải cứ ở tây là về nhà không có bài tập đâu.

Còn chuyện học ít học nhiều thì trẻ con tây cứ bé thì học ít nhưng lớn thì học nhiều, tăng dần, đến cấp 2 cũng thi nhau nọp hồ sơ vào trường cấp 3 tốt và "chiến đấu" kinh dị đấy, nói chung nhà nào đã có truyền thống học thì con cái cũng học chả kém gì VN đâu,, lên đại học bên tây không học dễ như VN đâu cho nên càng lớn trẻ con bên này càng học nghiêm túc và nhiều, vậy cho nên các mẹ đừng nghĩ là bên này cứ học như chơi suốt cả thời gia đi học nhé.

Bên này cũng bán đầy sách dạy thêm cho con trong kỳ nghỉ và ở nhà, nhà nào con ham học hoc cung mua về cho con học, thật ra các mẹ cứ thử cho con vào mấy trường cấp 2 và cấp 3 nổi tiếng bên Pháp này mà xem, cungc học hành chả kém mấy dân chuyện ở VN đâu, có điều họ không thành phong trào thành tích rầm rộ.

Chương trình học bên này đúng là dạy rất nhiều nhưng không thiên về con số và chữ viết, cô giáo không chỉnh chữ viết sát xao nhưng không bao giờ nói chữ là do gên để các mẹ buông lỏng con cả, có thể do trường con toihocj cũng thuộc loại khá ở đây, cô giáo luôn dặn bố mẹ nhắc con viết đúng cách, vì nếu không con lại vẽ chữ (chữ O bắt đâu ftuwf dưới lên), cũng dặn bố mẹ dạy con làm toán, nhưng tôi công nhận ngoài viết và toán ra họ dạy trẻ con nhiều thứ ở VN không dạy, ví dụ dạy cơ thể người, cách chăm sóc răng miếng và cớ thể, dạy về vũ trụ, dạy cách định hướng, thảo nào bọn tây nó xem bản đồ rõ nhanh và tim đuòng rất tôt.

Ở tây không phải lo biếu quà cô để cô quí con mình nhưng một số ngày lễ cũng vẫn nên biếu quà cô để cảm ơn, có điều không phải vì giá trị món quà mà vì tình cảm cô trò thôi. Bên tây cô giáo không đánh học sinh và học sinh không sợ cô giáo, rất dân chủ. Đa phần trẻ con thich đi hoc, cũng có em sợ học vì học kém nhưng ít thôi.

-----------Reply---------

Trích:

Nguyên văn bởi nicholas29006
View Post

nhưng tôi công nhận ngoài viết và toán ra họ dạy trẻ con nhiều thứ ở VN không dạy, ví dụ dạy cơ thể người, cách chăm sóc răng miếng và cớ thể

Em xin lỗi spam 1 tí, ở VN có dạy mấy cái này ạ, từ mẫu giáo, và lớp 1 cũng học lại nữa.

-----------Reply---------
Tổng thống Pháp: Đã đến lúc phải cải tổ giáo dục
20/11/2008 15:21
"Trao tối đa mọi thứ cho mỗi c

n/a
Mình muốn mở một đại lý đồ trẻ em 1-10 tuổi mình cần tìm nhà phân phối ở đâu, song lau ToiTim.Net - Minh Yên bái cần mở đại lý quần áo trẻ em 1-10 tuổi mình cần tìm nhà cung cấp o đâu ..., FAQ 24 Tháng 4, 2010 - 22:35
Ghế ngồi ô tô trẻ em BEBE CONFORT ISEOS từ 6 tháng +Toàn quốc, he lo thong Hiện nay VN những gia đình có em nhỏ sở hữu xe ô tô rất nhiều nhưng mình quan sát thấy hầu hết các bố mẹ không lắp.. 4.500.000 VNĐ Xem tiep.. ..., Thời trang 18 Tháng 3, 2010 - 11:25
gò vấp bán gà đá Ba tri bến tre giá nhẹ cho anh em nào có tâm huyết tphcm, ban xe classico mình mua emô điều bến tre từ hồi tháng trước gà khoảng 10tháng tuổi nên còn trổ mã chưa dọn lông ! em nó hiện nay được 2 kg !! nếu anh em nào có ý định tâm huyết nuôi ..., Cây cảnh, Thú cưng 19 Tháng 3, 2010 - 16:37
Tôi muốn mua quần áo trẻ em hàng xuất khẩu giá sỉ ở HCM thì có thể mua ở địa chỉ nào?, ban xe asi toi muon mua quan ao tre em hang xuat khau gia si, xin chi dum toi dia chi nao o tp.HCM.cam on cac ban. --------tra loi----------- Bạn thử liên hệ tới mấy địa chỉ sau xem thế nào nhé ! ..., FAQ 10 Tháng 11, 2009 - 03:49
Tôi muốn mở cửa hàng quần áo trẻ em ở Hà Nội, ai có kinh nghiệm và thông tin các nơi cung cấp hàng thì giúp với, do tuoi lao Toi muon mo cua hang quan ao tre em o ha noi, ai co kinh nghiem va thong tin cac noi cung cap hang thi giup toi voi. Thanks rat nhieu. Xem kết quả phiếu:Quần áo trẻ em(Bạn có ..., FAQ 12 Tháng 11, 2009 - 23:10
Trung Quốc điều tra vụ vứt xác trẻ em , saigon mother board (VOV) - Các cơ quan chức năng Trung Quốc vừa bắt giữ 2 người bị tình nghi liên quan đến vụ vứt thi thể của 21 trẻ em gần một cây cầu bắc qua sông ngoại ô thành phố Tế Ninh, ..., Tin Pháp luật 31 Tháng 3, 2010 - 18:38
con gai toi 9 tuoi nhung van con dai dam, co bac nao co kinh nghiem chua benh dai dam o tre em chi cho toi voi, hp hang --------tra loi----------- Bạn cần lưu ý: - Không nên la mắng trẻ để tránh làm cho trẻ bị căng thẳng, lo lắng quá mức. - Hướng dẫn cho ..., FAQ 12 Tháng 11, 2009 - 01:40
Toàn Quốc Bán 1 em gà tre ô mã lại, slide fullbox Bán gà tre hơi lai thái ô mã lại Và em chuối mặt râu Liên hệ Đức 0946196423,vì chụp hình đt nên hơi mờ,gà ngoài đẹp hơn nhiều Xem gà tại Vũng ..., Cây cảnh, Thú cưng 16 Tháng 11, 2009 - 08:45
thanh lý em gà tre ô bông ít thấy đi, thuoc giam can Tình hình gia đình vừa tăng quân số và mình cũng lên chức làm ba nên không có thời gian chăm sóc cho chú gà tre. E này trước đây mua của Tâm mập Bửu Long , ..., Rao vặt khác 26 Tháng 10, 2009 - 08:00
Phá Giá Áo A amp F Polo RL Lacoste Nam Nữ Trẻ em tphcm, laptop xoay Tình hình mỚi wen đc gệ làm cty may áo VNXK , nên mình đăng bán mấy áo chất luợng, chuyên bỏ mối các trung tâm lớn , . zÔ thẳg vấn đề lun . ..., Thời trang 20 Tháng 2, 2010 - 21:39